Giới thiệu sách
Nhan đề: Sự tích chú Cuội cung trăng
Tác giả: Sưu tầm
Nhà xuất bản:
Tài liệu này là câu chuyện dân gian Việt Nam mang tên "Sự tích chú Cuội cung trăng",
Tóm tắt nội dung:
Câu chuyện kể về Cuội, một cậu bé mồ côi cha mẹ từ nhỏ, phải ở với chú thím. Cuội vốn hiếu động, nghịch ngợm, thường bày ra những trò tinh quái trêu chọc mọi người, kể cả chú thím, nên nhiều lần bị đòn.
- Những trò nghịch ngợm:
- Cuội cùng đám trẻ chăn trâu bắt lợn đem bán, rồi chôn đuôi lợn xuống đất, giả vờ lợn bị lôi xuống âm phủ để lừa thím.
- Cuội úp cái bò (sọt) con lên một bãi phân trâu, bảo chú giữ vì bên trong có "con chim đẹp" và nói dối là chờ đem lưới về bắt để bán được tiền lớn. Khi lính của quan thò tay vào bắt phải bãi phân trâu, người chú bị đánh tơi bời.
- Tìm được tài sản và cây thuốc thần: Chú thím giận quá, nhốt Cuội vào rọ bên bờ sông định quẳng xuống nước. Cuội lừa một ông thầy bói mù giúp mình thoát ra, hứa mách cách chữa sáng mắt. Sau khi trốn thoát, Cuội đào măng ăn ven sông và tình cờ đào được một hũ vàng. Nhờ hũ vàng, chú thím giàu có, còn Cuội cũng thay đổi tâm tính, bớt nghịch ngợm và chịu khó làm lụng hơn.
- Cây đa hồi sinh: Cuội trở thành chàng trai khỏe mạnh, lanh lợi. Một hôm, khi đi đốn củi, Cuội giết chết một bầy hổ con. Khi hổ mẹ về, nó dùng lá của một cây lớn nhai đắp vào vết thương và mớm vào miệng đàn con, giúp chúng sống lại. Cuội biết đó là cây thuốc thần và đào cả cây về. Ông lão ăn mày được Cuội cứu nhờ cây thuốc đã dặn đây là "cây đa cải tử hoàn sinh duy nhất trên thế gian này" và dặn không được tưới bằng nước bẩn, nếu không cây sẽ bay lên trời.
- Lên cung trăng: Cuội được phú ông gả con gái để tạ ơn vì đã cứu sống con gái ông. Sau khi cưới, Cuội giao việc chăm sóc cây thần cho vợ, dặn phải tưới nước suối trong và trông coi cẩn thận. Vợ Cuội nghe tin đồn nhảm do bọn trọc phú tung ra, nghi ngờ chồng, nên giận quá đã hắt chậu nước bẩn vào cây đa thần. Cây đa thần rung mình, bung rễ và bay lên trời. Cuội hốt hoảng chạy đến, nhảy lên ôm chặt gốc cây để níu lại. Mặc dù cố gắng, cây đa vẫn bay mỗi lúc một cao, đưa Cuội lên cung trăng và dừng lại ở đó cho đến tận bây giờ.
Từ đó, mỗi khi trăng sáng, mọi người trông lên đều thấy bóng Cuội ngồi bên gốc đa, ngóng trông về mặt đất như luôn thương nhớ quê hương.